Bài thơ ghép tên kỷ niệm 18 năm ngày mất nhạc sĩ Trịnh Công Sơn
Kỷ niệm 18 năm ngày mất của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Tim viết bài thơ bằng cách ghép tên các ca khúc của ông lại với nhau, như một nén hương lòng tưởng niệm và tri ân người nhạc sĩ tài hoa. Cảm ơn ông đã đến cuộc đời này…

“Chết là sự tan biến của thể xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi người.”
– Trịnh Công Sơn
CUỐI CÙNG CHO MỘT TÌNH YÊU
Tưởng rằng đã quên tình sầu một thuở
Con sóng về đâu để biển nhớ bạc đầu?
Nhìn những mùa thu đi, nhìn vàng phai trước ngõ
Tình xót xa vừa hay tình xót xa đau?
Rồi từ đó ta bên đời hiu quạnh
Biển nghìn thu ở lại với thương buồn
Rừng xưa đã khép, thôi bốn mùa thay lá
Nghe những tàn phai trong đêm tối cô đơn
Ru đời đi nhé! Ta ru đời đã mất
Vết lăn trầm cho yêu dấu tan theo
Xin trả nợ người bao tự tình khúc
Trả nụ hôn, trả sắc môi hồng đào
Này em có nhớ vườn xưa kỷ niệm
Chuyện đóa quỳnh hương ta kể hôm nào
Từng ngày qua tôi ru em ngủ
Mình đã hẹn thề sẽ còn mãi tìm nhau?
Hay em đã phôi pha yêu dấu cũ
Diễm xưa đã quên, chẳng nhớ nữa bao giờ?
Lặng lẽ nơi này, chiều một mình qua phố
Trong nỗi đau tình cờ
tôi tìm tôi
bơ vơ
Níu tay nghìn trùng gần như niềm tuyệt vọng
Có một dòng sông đã qua đời
Muôn trùng biển ơi! Cho ta tan thành cát bụi!
Giọt lệ thiên thu rồi cũng sẽ chìm trôi
Hạ trắng xác xơ, úa hoa vàng mấy độ
Nguyệt ca ngân lên nghe như tiếng thở dài
Đêm ướt mi, đêm thấy ta là thác đổ
Em xa rồi như một cánh vạc bay…
Một số câu nói hay của cố nhạc sĩ

“Chết là sự tan biến của thể xác. Nhưng sống không chỉ là sự tồn tại của thân xác. Nhiều người còn sống mà tưởng chừng như đã chết. Nhiều người chết mà vẫn còn sống trong trí nhớ mọi người.”
“Trong câu chuyện cuộc đời, người này quên thì người kia phải nhớ. Một ý tưởng chợt tắt để làm mầm chuyển hóa cho một ý tưởng khác nảy sinh.”
“Chỉ có trong tình yêu ta mới bắt gặp được cái chết của chính mình. Tình yêu cũng mở ngỏ cho những lần hóa kiếp.Hãy thử bước vào thế giới đó để khởi đầu bằng một cái chết thật vô cùng yêu dấu.”
“Im lặng và lãng quên những lời dị nghị. Xưa nay tôi vẫn làm thế. Người ta không thể đánh mãi vào khoảng không được.”
“Khi một người biết tự tha thứ cho mình thì đồng thời cũng phải biết tha thứ cho kẻ khác. Đừng bao giờ để lại những ân oán trong lòng. Ân oán là những tảng đá nặng nề ngăn chặn, giết chết lòng yêu thương. Sống mà không có khả năng yêu thương được nữa thì cũng xem như đã chết rồi. Tôi yêu và tôi tồn tại. Yêu và tha thứ. Tha thứ và yêu…”
Những ca khúc được đề cập trong bài thơ

Cuối cùng cho một tình yêu
Tưởng rằng đã quên
Tình sầu
Sóng về đâu
Biển nhớ
Nhìn những mùa thu đi
Vàng phai trước ngõ
Tình xót xa vừa
Bên đời hiu quạnh
Biển nghìn thu ở lại
Rừng xưa đã khép
Bốn mùa thay lá
Nghe những tàn phai
Đêm (Đêm Hồng)
Ru đời đi nhé
Ru đời đã mất
Vết lăn trầm
Yêu dấu tan theo
Xin trả nợ người
Môi hồng đào
Vườn xưa
Chuyện đóa quỳnh hương
Quỳnh hương
Từng ngày qua
Tôi ru em ngủ
Còn mãi tìm nhau
Phôi pha
Diễm xưa
Lặng lẽ nơi này
Chiều một mình qua phố
Trong nỗi đau tình cờ
Tôi tìm tôi
Níu tay nghìn trùng
Gần như niềm tuyệt vọng
Có một dòng sông đã qua đời
Muôn trùng biển ơi
Cát bụi
Giọt lệ thiên thu
Cũng sẽ chìm trôi
Hạ trắng
Hoa vàng mấy độ
Nguyệt ca
Như tiếng thở dài
Ướt mi
Đêm thấy ta là thác đổ
Như cánh vạc bay
































































